Losing Streaks and the Struggle to Step Back from Pachinko
Chuỗi ngày thua và sự giằng co để rời xa Pachinko
I’ve been back in Japan for a while now, and somehow I’ve fallen back into pachinko again. Recently, though, things haven’t been going well. I’ve been on a losing streak, and the losses have added up quickly. There was even a day I lost around 60,000 yen, which is roughly 10 million VND. Moments like that make me question what I’m really doing.
Vậy là tôi đã quay lại Nhật được một thời gian và rồi lại tiếp tục sa đà vào pachinko. Nhưng dạo gần đây, mọi thứ không hề suôn sẻ. Tôi thua liên tục, và số tiền thua ngày càng lớn. Có ngày tôi thua đến 6 man yên, tương đương khoảng 10 triệu đồng. Những lúc như vậy, tôi thực sự không biết mình đang làm gì nữa.
It took a lot of effort for me to recover my initial capital before, just to be able to stop and focus on more meaningful things. I could have spent that time studying something new, watching a good movie, or even playing games and uploading videos to YouTube for some extra income. Those options all felt more worthwhile.
Tôi đã phải rất vất vả mới có thể gỡ lại vốn trước đó để dừng lại và tập trung vào những việc có ích hơn. Tôi có thể dành thời gian đó để học thêm một chút, xem một bộ phim hay, hoặc ít nhất là chơi game rồi đăng lên YouTube để kiếm thêm thu nhập. Những lựa chọn đó rõ ràng ý nghĩa hơn nhiều.
But the more I lose, the more I feel the urge to keep playing, hoping to win it back. The problem is, that recovery never really comes. Instead, I just keep losing more. It becomes a frustrating cycle that’s hard to break, even when I know exactly how it ends.
Nhưng càng thua, tôi lại càng muốn chơi tiếp với hy vọng gỡ lại. Vấn đề là việc gỡ gạc đó gần như không bao giờ xảy ra. Ngược lại, tôi chỉ thấy mình thua thêm. Nó trở thành một vòng lặp khó thoát ra, dù tôi biết rõ kết cục sẽ như thế nào.
Sometimes, it just feels exhausting. Not only because of the money, but because of the constant back-and-forth between logic and emotion. Deep down, I know I should stop, but actually doing it is much harder than it sounds.
Nhiều lúc tôi cảm thấy thật sự chán nản. Không chỉ vì tiền bạc, mà còn vì sự giằng co liên tục giữa lý trí và cảm xúc. Tôi biết mình nên dừng lại, nhưng để làm được điều đó lại khó hơn rất nhiều so với việc chỉ nghĩ về nó.
Chuỗi ngày thua và sự giằng co để rời xa Pachinko
I’ve been back in Japan for a while now, and somehow I’ve fallen back into pachinko again. Recently, though, things haven’t been going well. I’ve been on a losing streak, and the losses have added up quickly. There was even a day I lost around 60,000 yen, which is roughly 10 million VND. Moments like that make me question what I’m really doing.
Vậy là tôi đã quay lại Nhật được một thời gian và rồi lại tiếp tục sa đà vào pachinko. Nhưng dạo gần đây, mọi thứ không hề suôn sẻ. Tôi thua liên tục, và số tiền thua ngày càng lớn. Có ngày tôi thua đến 6 man yên, tương đương khoảng 10 triệu đồng. Những lúc như vậy, tôi thực sự không biết mình đang làm gì nữa.
It took a lot of effort for me to recover my initial capital before, just to be able to stop and focus on more meaningful things. I could have spent that time studying something new, watching a good movie, or even playing games and uploading videos to YouTube for some extra income. Those options all felt more worthwhile.
Tôi đã phải rất vất vả mới có thể gỡ lại vốn trước đó để dừng lại và tập trung vào những việc có ích hơn. Tôi có thể dành thời gian đó để học thêm một chút, xem một bộ phim hay, hoặc ít nhất là chơi game rồi đăng lên YouTube để kiếm thêm thu nhập. Những lựa chọn đó rõ ràng ý nghĩa hơn nhiều.
But the more I lose, the more I feel the urge to keep playing, hoping to win it back. The problem is, that recovery never really comes. Instead, I just keep losing more. It becomes a frustrating cycle that’s hard to break, even when I know exactly how it ends.
Nhưng càng thua, tôi lại càng muốn chơi tiếp với hy vọng gỡ lại. Vấn đề là việc gỡ gạc đó gần như không bao giờ xảy ra. Ngược lại, tôi chỉ thấy mình thua thêm. Nó trở thành một vòng lặp khó thoát ra, dù tôi biết rõ kết cục sẽ như thế nào.
Sometimes, it just feels exhausting. Not only because of the money, but because of the constant back-and-forth between logic and emotion. Deep down, I know I should stop, but actually doing it is much harder than it sounds.
Nhiều lúc tôi cảm thấy thật sự chán nản. Không chỉ vì tiền bạc, mà còn vì sự giằng co liên tục giữa lý trí và cảm xúc. Tôi biết mình nên dừng lại, nhưng để làm được điều đó lại khó hơn rất nhiều so với việc chỉ nghĩ về nó.
Comments
Post a Comment