Today was Tuesday, normally a working day, but I took a day off to handle paperwork for my permanent residency. The morning was gloomy, and the streets were still wet from days of spring rain. Thinking I had the whole day, I went to pachinko early since machines after reset are often better. Things went smoothly, and I managed to win a little.
Hôm nay là thứ Ba, lẽ ra là ngày làm việc nhưng tôi xin nghỉ để đi làm giấy tờ xin vĩnh trú. Buổi sáng khá âm u, đường vẫn còn ướt do mưa xuân mấy ngày nay. Nghĩ rằng mình có cả ngày nên tôi tranh thủ đi pachinko từ sớm vì máy sau khi reset thường dễ chơi hơn. Mọi chuyện khá suôn sẻ và tôi thắng được một chút.
Around 10 AM, I headed to the station to start my paperwork journey, only to realize I had forgotten my bank book and insurance documents. I had to turn back. On the way home, it started raining lightly, but that turned out to be a good thing since I could grab an umbrella.
Khoảng 10 giờ, tôi ra ga để bắt đầu đi làm giấy tờ thì chợt nhận ra mình quên sổ ngân hàng và sổ bảo hiểm nên phải quay về. Trên đường về, trời bắt đầu mưa nhẹ, nhưng cũng may nhờ vậy tôi có cơ hội lấy ô mang theo.
My first destination was the city center, where the southern tax office is located. I thought I could handle things there, but it turned out I had to go to the northern office near my home because of my registered address. The staff were very helpful, answering my questions about which documents I needed from a long list. Public service in Japan never fails to impress me.
Điểm đến đầu tiên là trung tâm thành phố, nơi có cục thuế phía nam. Tôi nghĩ có thể làm ở đó, nhưng do khác quận nên phải quay về cục thuế phía bắc gần nhà. Nhân viên ở đây rất nhiệt tình, giải thích rõ tôi cần những giấy tờ gì trong danh sách dài. Tôi luôn cảm thấy hành chính công ở Nhật rất chuyên nghiệp và tận tâm.
After that, I rushed to the social insurance office nearby. It was already 11:30, and everything would close at noon. The rain got heavier, and I had to hurry, ending up soaked both from the rain and sweat. Unfortunately, I couldn’t get much there since my insurance had shifted to a company-managed system.
Sau đó, tôi vội sang phòng bảo hiểm gần đó. Khi đó đã 11 rưỡi và mọi nơi sẽ đóng cửa lúc 12 giờ. Mưa ngày càng to, tôi phải chạy nên ướt cả vì mưa lẫn mồ hôi. Tuy nhiên, tôi không lấy được nhiều vì bảo hiểm của tôi đã chuyển sang dạng do công ty quản lý.
After a short break with a bowl of ramen, I went to the bank to renew my bank book since it was full. The process was quick and simple. Then I rushed back to the tax office before it closed at 3 PM. Walking nearly 2 kilometers after a busy morning was exhausting, but I managed to complete the paperwork.
Sau khi ăn tạm một bát ramen, tôi sang ngân hàng làm lại sổ vì sổ cũ đã kín. Thủ tục khá nhanh và đơn giản. Sau đó tôi quay lại cục thuế trước khi họ đóng cửa lúc 3 giờ. Đi bộ gần 2km sau một buổi sáng chạy ngược xuôi khiến tôi khá mệt, nhưng cuối cùng cũng hoàn thành được phần giấy tờ.
I still had to travel back to the city I lived in five years ago to get tax records. The trip took nearly two hours round trip. By the time I finished, it was already 5 PM, and I finally felt relieved having most documents in hand.
Tôi vẫn phải quay lại thành phố cũ, nơi tôi sống cách đây 5 năm, để xin giấy đóng thuế. Chuyến đi mất gần 2 tiếng cả đi lẫn về. Khi hoàn thành xong, đã là 5 giờ chiều và tôi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm khi gần như đã có đủ giấy tờ.
Exhausted, I fell asleep on the train and woke up in central Tokyo, having to turn back again. I only reached my local station at 7 PM. After dinner, I went back to pachinko—and just like that, the money I had won in the morning was gone again by night.
Quá mệt nên tôi ngủ quên trên tàu và khi tỉnh dậy thì đã ở trung tâm Tokyo, lại phải quay đầu. Đến 7 giờ tối tôi mới về đến ga gần nhà. Ăn tối xong, tôi lại đi pachinko, và rồi số tiền thắng buổi sáng cũng nhanh chóng trả lại hết vào buổi tối.


Comments
Post a Comment